Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Gương mặt thân quen: Hóa thân thành cố nghệ sĩ Thanh Nga, Hoài Lâm giành quán quân

(TNTN) Hoài Lâm với tiết mục gây xúc động và đầy ý nghĩa đã xuất sắc vượt qua nàng Thị Mầu lẳng lơ Minh Thuận để trở thành quán quân Gương mặt thân quen mùa thứ 2. Đây cũng là kết quả nằm trong dự đoán của nhiều người.

Hoài Lâm (hóa thân thành cố nghệ sĩ Thanh Nga) thể hiện trích đoạn Tiếng trống Mê Linhđã làm nhiều khán giả trong khán phòng xúc động

Trong chương trình Hoài Lâm gây xúc động khi hóa thân thành cố nghệ sĩ Thanh Nga thể hiện trích đoạn Tiếng trống Mê Linh- đoạn tế sống Thi Sách - thay cho nhân vật Bằng Kiều như dự định ban đầu.

Đặc biệt trong tiết mục này, Hoài Lâm còn có đoạn thể hiện cả vai của nghệ sĩ Thanh Sang.

Tiết mục đã khiến nhiều khán giả tại trưởng quay rơi nước mắt và được giám khảo Mỹ Linh nhận xét: "Trong tình hình đất nước hiện nay, màn biểu diễn của Hoài Lâm có ý nghĩa vô cùng đặc biệt nhất là đoạn kết "đất nước Nam sẽ độc lập muôn đời". 

Trong khi đó, Minh Thuận hóa thân thành nghệ sĩ Xuân Hinh với nhân vật Thị Mầu. Màn biểu diễn của anh có sự trợ giúp của ca sĩ Phương Thanh và mang đến nhiều tiếng cười cho khán giả tại trường quay. Các giám khảo cũng "bái phục" độ lẳng lơ của Minh Thuận trong tiết mục này

Hai thí sinh còn lại là Vương Khang cũng góp phần mang đến những tiết mục thú vị trong chương trình.

Chàng béo Vương Khang xuất hiện với trang phục bộ đội hóa thân thành Đan Trường, thể hiện ca khúc Hãy yên lòng mẹ ơi.

MiA mang đến màn trình diễn sôi động khi hóa thành Katrina Kaif với màn "đu vòng" đầy mạo hiểm nhưng cũng thật hoành tráng.
Phần thưởng dành cho thí sinh giải nhất là 700 triệu đồng trong đó 500 triệu đồng dùng làm từ thiện.
Giải nhì thuộc về ca sĩ Minh Thuận. Đích thân Hoài Linh đã lên trao giải nhất cho Hoài Lâm - con nuôi giành giải nhất của mình.
Phát biểu khi nhận giải, Hoài Lâm cho biết với 500 triệu làm từ thiện, Hoài Lâm xin góp 200 triệu đồng cho quỹ ủng hộ các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ ở biển đảo Hoàng Sa. Giải 3 thuộc về MiA. Giải 4 thuộc về Vương Khang.
Kết quả do ban giám khảo chấm điểm dựa trên tiết mục trong đêm gala.
Giải Thí sinh được yêu thích nhất do khán giả bình chọn trị giá 100 triệu đồng đã thuộc về Hoài Lâm với tỉ lệ bình chọn 58,15%.
Giải Thí sinh nỗ lực nhất do BTC bình chọn thuộc về Minh Thuận.
Giải Thí sinh thân thiện nhất được trao cho "chị cả" Ngân Quỳnh, người luôn quan tâm, chăm lo cho các thí sinh trong chương trình.

Vương Khang hóa thân thành anh Bo Đan Trường thể hiện ca khúc Hãy yên lòng mẹ ơi
Vy Oanh với ca khúc sôi động "rất hợp" với không khí World Cup 2014

Minh Thuận (hóa thân thành nghệ sĩ Xuân Hinh) "lẳng lơ" với vai diễn Thị Mầu

Ngân Quỳnh mở đầu chương trình với tiết mục thật sôi động, hoành tráng
Thiên Hương
Ảnh: Đào Ngọc Thạch
Nguồn tin: Thanhnien
Tin nhanh trong ngày
 "Cập nhật thông tin mới nhất, nhanh nhất trong ngày" 
Thường xuyên nhấn F5 để cập nhật tin mới 


Liên hệ quảng cáo 0938 91 97 39

Máy tính bị lỗi tự động tắt và khởi động lại, cách khắc phục thế nào?

Vào một ngày khi bạn đang sử dụng máy tính thì bỗng nhiên nó không chạy nữa mà tắt đi và tự động khởi động lại, bạn cũng chẳng hiểu vì sao và cách khắc phục thế nào.

Mình cũng từng bị như vậy, và sau khi tìm hiểu cũng đã khắc phục được. Sau khi tham khảo thì mình cũng liệt kê thêm các lỗi sau, biết đâu các bạn đang mắc phải 1 trong các lỗi đó.

1. Nhiệt độ trong thùng máy quá nóng
- Có thể do quạt của CPU đã hỏng bạn cần kiểm tra lại, vì đây là nguyên nhân rất nguy hiểm có thể gây hư hỏng hệ thống phần cứng.
- Gắn thêm các quạt trong case hoặc bộ làm mát bằng nước.
- Để máy ở chỗ thoáng mát sẽ làm tăng tuổi thọ các thiết bị trong hệ thống.
- Dùng các chương trình kiểm tra nhiệt độ trong thùng máy.

2. Ổ cứng bị lỗi vật lý (bad)
Khi bị lỗi này, có thể chương trình bạn đang chạy một số tập tin nằm trong vùng bị lỗi thì máy sẽ khởi động lại. 
+ Cách giải quyết: Vào Windows Explorer, chọn ổ đĩa cài đặt hệ thống, thường là ổ C, phải chuột, chọn Properties, chọn thẻ Tools, sau đó click vào Check Now ở phần Error-checking để kiểm tra lỗi đĩa. Có thể sử dụng các phần mềm cao cấp từ các hãng thứ 3 để việc kiểm tra và xử lý được chuyên nghiệp hơn như RepairDisk Manager của Raxco.

Bạn cần sao lưu lại dữ liệu trong trường hợp này, vì đó cũng là tín hiệu của ổ cứng sắp đến giới hạn “tuổi thọ”.


3. Nguồn điện không ổn định
Có nhiều cách thức để kiểm tra dòng điện mà bộ nguồn cung cấp cho máy tính của bạn. Bộ nguồn tốt phải cung cấp được dòng điện "sạch" cho các linh kiện. Có nhiều người cho rằng các đường điện càng cao sẽ càng tốt nhưng thực tế điều này không đúng. Vấn đề ổn định dòng điện phải được đặt lên hàng đầu.Để theo dõi đường điện của bộ nguồn mới mua, bạn có thể sử dụng một số phần mềm chuyên dụng như Speedfan với chức năng lập biểu đồ theo thời gian.

Tất nhiên, giá trị cụ thể của các dòng điện do chương trình đưa ra chỉ mang tính tham khảo. Để có con số chính xác, bạn nên sử dụng các thiết bị đo chuyên dụng.

Bên cạnh đó, có thể power managerment trong BIOS setup bị sai, bạn nên reset lại BIOS. Quạt CPU chạy yếu cũng có thể gây ra hiện tượng tự khởi động, bạn hãy kiểm tra quạt, nếu thấy quạt chạy yếu hãy thay ngay trước khi nó làm ảnh hưởng tới “sức khoẻ” con Chipset của bạn.


4. Pin CMOS đã hết

Bạn hãy kiểm tra lại pin CMOS bằng cách tháo pin ra khỏi máy, dùng lưỡi liếm nhẹ, nếu thấy hơi tê, đắng là còn điện, còn không bạn phải thay pin mới. Bạn cũng nên tăng độ tiếp xúc của pin với mainboard bằng cách cạo sạch các mảng bám hoặc sét gỉ nơi vị trí tiếp xúc giữa pin CMOS và mainboard.

5. Virus

Đây là trường hợp khả thi nhất. Khá nhiều loại virus làm cho hệ thống tự động restart lại liên tục. Bạn cần có 1 chương trình antivirus luôn được thực thi ở chế độ thời gian thực (real-time), cập nhật virus database mới nhất từ hãng sản xuất. Sau đó ngắt mạng (LAN, Internet) và tiến hành quét lại toàn bộ hệ thống (Full scan). Có thể sử dụng các trình antivirus như: Bitdefender Pro 10 Plus, AVG Antivirus, NOD32 Antivirus, Kaspersky Antivirus .


6. RAM có vấn đề

RAM là một yếu tố rất quan trọng. Nếu RAM lỏng hoặc lỗi sẽ ảnh hưởng không tốt đến máy. Để kiểm tra RAM, bạn tải phần mềm miễn phí Memtest86 tại địa chỉ www.memtest86.com hoặc phần mềm Gold Memory tại www.goldmemory.cz . Nếu bạn ngại tải phần mềm, cách nhanh nhất là mượn tạm một thanh RAM đang hoạt động tốt và thay thử, bạn sẽ biết ngay chất lượng của thanh RAM mà bạn đang sử dụng.

7. Thiết lập trên Windows
Việc thiết lập mặc định Windows sẽ khiến máy tự khởi động lại khi có lỗi liên quan đến hệ thống. Bạn có thể tắt tính năng này theo các bước:

+ Click chuột phải vào biểu tượng My Computer, chọn Properties, vào System Properties.
+ Chọn Tab Advanced, trong mục Start and Recovery, chọn Settings.
+ Bỏ dấu tùy chọn mục "Automatically Restart".


8. Các nguyên nhân khác
Ngoài ra, Card màn hình, card mạng, các thiết bị phần cứng khác gắn lỏng lẻo cũng có thể gây ra tình trạng tự động tắt máy, tuy nhiên thường thì chúng sẽ xuất hiện màn hình “xanh” báo lỗi.
Cách khắc phục: Tháo hộp máy rồi tháo hết các thiết bị, vệ sinh và cắm lại thật chặt.


Trên đây mà 1 số cách mà mình đã tìm hiểu được, mong rằng cũng sẽ giải quyết vấn đề bạn đang gặp phải. Chúc bạn thành công!

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Trung Quốc ngụy biện về chủ quyền Tây Sa

TNTN - Căn cứ luật pháp quốc tế về quyền thụ đắc lãnh thổ, lập luận "chủ quyền lịch sử" của Trung Quốc liệu có đứng vững được không?

Bất chấp dư luận quốc tế, bất chấp những nỗ lực ngoại giao của Việt Nam, Trung Quốc vẫn không rút giàn khoan Hải Dương 981 hạ đặt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Hơn 1 tháng nay, Trung Quốc ngang ngược sử dụng vũ lực tấn công các tàu thực thi pháp luật của Việt Nam đang làm nhiệm vụ trên biển và tàu cá của ngư dân Việt Nam.Ngày 8/6, Bộ Ngoại giao Trung Quốc lại công bố tài liệu biện minh cho yêu sách “chủ quyền” của nước này đối với quần đảo Hoàng Sa, biện hộ cho hoạt động phi pháp của giàn khoan Hải Dương 981 trong thềm lục địa của Việt Nam. Mặc dù lớn tiếng khẳng định chủ quyền với cái gọi là Tây Sa (mà thực chất là quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) nhưng Trung Quốc không đưa ra được chứng cứ thuyết phục nào. Giới lãnh đạo Trung Quốc cũng như các học giả nước này luôn né tránh hoặc giải thích quanh co khi được yêu cầu làm rõ về chủ quyền mà Trung Quốc đã tuyên bố. Trong khi đó, Việt Nam có đầy đủ những bằng chứng pháp lý cũng như lịch sử để chứng minh chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa.

Để làm rõ những chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý về chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa, Nhóm phóng viên Đài TNVN thường trú khu vực Miền Trung thực hiện loạt bài “Hoàng Sa muôn đời của Việt Nam”.

Bài 1: Trung Quốc ngụy biện về chủ quyền Tây Sa

Trung Quốc yêu sách chủ quyền đối với quần đảo “Tây Sa”, tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, theo nguyên tắc “chủ quyền lịch sử”. Lập luận của nước này là: Người Trung Quốc đã phát hiện ra các đảo này sớm nhất và đã đặt tên cho chúng; Ngư dân Trung Quốc đã khai thác các đảo này từ hàng nghìn năm nay. Điều đó chứng minh chủ quyền của Trung Quốc; Trung Quốc đã thực hiện các hành động cai quản ở quần đảo này từ lâu đời…

Căn cứ nguyên tắc của luật pháp quốc tế về quyền thụ đắc lãnh thổ cho đến nửa cuối thế kỷ XIX, lập luận này của Trung Quốc liệu có đứng vững được không?

Ảnh chụp từ bộ Atlas thế giới Bruxelles – 1827 khẳng định cực Nam của Trung Quốc giới hạn ở đảo Hải Nam. 

Từ cuối thế kỷ XV, luật quốc tế công nhận các hành vi tượng trưng của việc sáp nhập lãnh thổ do quốc gia phát hiện ra thực hiện như là danh nghĩa nguyên thủy của việc chiếm hữu. Nhưng phát hiện với ý định sở hữu là chưa đủ để tạo ra quyền sở hữu đối với lãnh thổ vô chủ cho quốc gia phát hiện. Yếu tố tinh thần này phải được củng cố bằng yếu tố vật chất qua việc chiếm hữu thực sự, hiệu quả và quản lý hành chính trong một thời gian hợp lý, mà độ dài phụ thuộc vào hai yêu cầu: một là, sự khẳng định quyền lực trong vùng đó đối với không chỉ các chủ thể trong nước mà cả với các chủ thể ngoài nước; hai là, không có tranh chấp từ phía quốc gia khác. Tóm lại, quốc gia đó cần phải chứng minh được rằng, việc chiếm hữu là rõ ràng, hòa bình, liên tục và không có tranh cãi.

Đáng chú ý, riêng quyền phát hiện không được coi là đủ để đảm bảo quyền chiếm hữu xác định. Nó phải được củng cố bằng sự chiếm cứ thực sự do Nhà nước thực hiện. Việc một cá nhân hoặc nhiều cá nhân là công dân của một nước thực hiện hành vi chiếm hữu với tư cách cá nhân sẽ không tạo ra một danh nghĩa chủ quyền cho Nhà nước đó.

Về danh nghĩa lịch sử hay quyền phát hiện, Sách trắng của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 30 tháng 1 năm 1980 với nhan đề Chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc trên các đảo Tây Sa và Nam Sa khẳng định: “Từ thời Hán Vũ đế trước Công lịch hai thế kỷ, nhân dân Trung Quốc đã bắt đầu đi lại trên biển Nam. Trải qua thực tiễn hàng hải lâu dài, nhân dân Trung Quốc đã lần lượt phát hiện các quần đảo Tây Sa và Nam Sa ”. Để chứng minh danh nghĩa lịch sử của họ, phía Trung Quốc đã dựa trên những cuốn sách chính như: Nam châu dị vật chí; Vũ kinh tổng yếu; Mộng Lương Lục; Đảo di chí lược; Đông Tây dương khảo; Độc sử phương dư kỷ yếu,…

Tuy nhiên, các sách này hoàn toàn không phải là các chính sử do các cơ quan của Nhà nước Trung Quốc ấn hành. Không phải là những phát hiện với ý định sở hữu, nguồn tài liệu này đều là các chuyên khảo, tài liệu địa dư hoặc các sách hàng hải do các nhà địa lý hoặc nhà hàng hải chép về các chuyến đi, mô tả về các lãnh thổ, thể hiện những nhận biết chung về địa lý liên quan không chỉ tới lãnh thổ Trung Quốc mà còn là lãnh thổ của các nước khác. Những tài liệu này không đưa ra cơ sở khoa học vững chắc để kết luận rằng những địa điểm được đề cập trong các tác phẩm đó là Hoàng Sa mà Trung Quốc đã sở hữu hơn 2000 năm.

Theo ông Phạm Hoàng Quân, nhà nghiên cứu độc lập chuyên về cổ sử và cổ địa dư Trung Quốc, những tài liệu do phía Trung Quốc đưa ra không có hiệu lực pháp lý:“Thời xưa, Trung Quốc có những nhà du hành, hàng hải, những thương thuyền,… Họ đi giao thiệp về chuyện buôn bán ở phía Nam. Trong quá trình đi, họ thấy những vùng đảo. Họ ghi chép lại. Đó là dạng sách du ký, không phải tư liệu chính thống của chính quyền Trung Quốc. Để xác lập chủ quyền, những điều được biên chép phải nằm trong chính sử, sách địa chí, Trung Quốc gọi là phương chí, những phương tiện được Nhà nước thừa nhận.”

Nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân: Những tài liệu do phía Trung Quốc đưa ra không có hiệu lực pháp lý

Mặt khác, sự tiếp xúc riêng rẽ của những cư dân Trung Quốc đối với Hoàng Sa liệu có đủ để thiết lập chủ quyền của nước này tại đó không?

So sánh với các tiêu chuẩn quốc tế về thụ đắc lãnh thổ, các ghi chép mà Trung Quốc viện dẫn không đủ chứng minh rằng quyền phát hiện đã được xác lập. Một đảo hoặc một quần đảo có thể là đối tượng nhận biết từ lâu đời của các nhà hàng hải, các ngư dân, các nhà địa lý,… nhưng chúng vẫn chỉ được coi là lãnh thổ vô chủ một khi quốc gia của họ chưa tiến hành một hành động Nhà nước nào tại đó. Các hoạt động tư nhân của các ngư dân Trung Quốc không thể mang lại hiệu lực pháp lý của “quyền phát hiện” và nó không thể được đánh đồng với quyền chiếm hữu.

Ông Hồ Bạch Thảo, nhà nghiên cứu về Biển Đông người Mỹ, gốc Việt, một chuyên gia cổ sử chỉ rõ, việc “chiếm cứ” này thiếu hẳn ý định của Nhà nước sáp nhập các đảo đó vào lãnh thổ quốc gia: “Tôi nghiên cứu tất cả các sử liệu thời Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh cho đến nhà Thanh thì chưa bao giờ thấy các nhà vua Trung Quốc xác nhận chỗ đó là lãnh thổ Trung Quốc. Chuyện ngư dân Trung Quốc khai thác cá, đánh bắt hải sản có thể xảy ra bất cứ thời nào. Chuyện đó không thể là căn cứ để khẳng định chủ quyền được. Chủ quyền phải do quốc gia thiết lập.”

Mặt khác, các thủy thủ và ngư dân Trung Quốc không phải là những người duy nhất qua lại các quần đảo. Biển Đông từ lâu đời đã có thuyền bè của người Ấn Độ, Ả Rập, Bồ Đào Nha, Hà Lan, Anh, Pháp và nhiều nước khác lai vãng tới.

Có thể các hoạt động của ngư dân sẽ kéo theo sự chú ý và ý định của Nhà nước trên lãnh thổ vô chủ. Tuy nhiên, yếu tố ý chí này không đủ khi còn thiếu yếu tố vật chất của các hoạt động Nhà nước trên thực địa.

Để chứng minh sự quản lý của Trung Quốc trên các đảo này từ hàng nghìn năm, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đưa ra ba sự kiện:

Sự kiện thứ nhất: Từ thời nhà Tống (960-1127), hải quân Trung Quốc đã đi tuần tra quân sự đến vùng biển quần đảo Hoàng Sa. Sự khẳng định này dựa trên cơ sở đoạn văn trích từ Vũ Kinh tổng yếu.

Về vấn đề này, Sách trắng năm 1981 của Việt Nam chỉ rõ, đoạn trích từ Vũ Kinh tổng yếu là sự kết hợp từ ba đoạn riêng rẽ khác nhau trong một đoạn sau lời tựa. Theo đó, trong đoạn trích này, có đoạn nêu Bắc Tống “lệnh cho quân nhà vua đi trấn giữ đặt dinh lũy thủy quân tuần biển ở Quảng Nam”, “đóng tàu chiến đao ngư”, có đoạn mô tả vị trí địa lý của đồn binh, đoạn khác tả lộ trình đi từ cảng Quảng Nam tới tận Ấn Độ Dương. Đó là hành trình khảo sát địa lý hơn là tuần tra lãnh thổ của Trung Quốc. Đó không thể là bằng chứng đầy đủ để nói rằng, ngay từ thời nhà Tống, quần đảo Hoàng Sa đã thuộc quyền quản lý của Trung Quốc.

Sự kiện thứ hai, đó là vào thế kỷ thứ XIII, Hoàng đế nhà Nguyên đã ra lệnh cho một nhà thiên văn học nổi tiếng là Quách Tử Kính đo đạc thiên văn, mà một trong những điểm quan trắc trong đó được thực hiện từ Hoàng Sa.

Thực ra, theo Nguyên Sử, bộ sử chính thức của nhà Nguyên, việc đo đạc thiên văn được ghi chép như sau: “Việc đo bóng mặt trời bốn biển ở hai mươi bảy nơi. Phía Đông đến Cao Ly, phía Tây đến Điền Trì, phía Nam qua Chu Nhai, phía Bắc đến Thiết Lặc.”

Nguyên Sử chép rõ tên 27 nơi đo đạc thiên văn, trong đó có những địa danh hoàn toàn không thuộc cương vực Trung Quốc như Cao Ly (Triều Tiên), Thiết Lặc (Siberia). Các quan trắc thiên văn này có phần tiến hành trên lãnh thổ Trung Quốc, có phần nằm ngoài cương vực Trung Quốc. Do đó, nó không thể tạo ra bằng chứng xác đáng cho chủ quyền Trung Quốc. Hơn nữa, một hành động nghiên cứu khoa học chưa đủ để tạo nên một danh nghĩa chủ quyền.

Sự kiện thứ ba, người Trung Quốc đưa ra tài liệu về một cuộc tuần biển được tổ chức trong khoảng các năm 1710-1712 dưới triều nhà Thanh. Ngô Thăng, Phó tướng thủy sư Quảng Đông chỉ huy chuyến đi này.

Nghiên cứu nghiêm túc cho thấy, những địa danh nêu trong đoạn trích này đều nằm xung quanh đảo Hải Nam. Quỳnh Nhai ở phía Bắc đảo Hải Nam. Đồng Cổ ở mỏm Đông Bắc đảo Hải Nam. Thất Châu Dương là vùng biển có bảy hòn đảo gọi là Thất Châu, nằm ở phía Đông đảo Hải Nam. Tứ Canh Sa là bãi cát ở phía Tây đảo Hải Nam. Rõ ràng, dõi theo hành trình này trên bản đồ, dễ dàng nhận thấy đó là một con đường đi vòng quanh đảo Hải Nam.

TS. Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Ban Biên giới của Chính phủ, nay là Ủy ban Biên giới Quốc gia thuộc Bộ Ngoại giao cho rằng, các văn kiện mà phía Trung Quốc trích dẫn không thể hiện được đã có việc kiểm soát quần đảo. Nó thiếu các yếu tố mà luật quốc tế thời đó đòi hỏi.

“Trung Quốc dựa vào cái gọi là chủ quyền lịch sử, danh nghĩa lịch sử. Căn cứ vào các sự kiện, các dữ liệu trong lịch sử để chứng minh chủ quyền là hết sức mơ hồ. Lịch sử có thể giúp tìm ra các bằng chứng có giá trị pháp lý để chứng minh chủ quyền, chứ không có nghĩa dùng các sự kiện được ghi trong lịch sử để chứng minh chủ quyền. Cho nên người ta căn cứ vào nguyên tắc thực sự: Đó là việc chiếm hữu với tư cách Nhà nước và thực thi chủ quyền đó rõ ràng, hoà bình, liên tục và có hiệu quả. Trung Quốc không có điều đấy”, TS Trần Công Trục phân tích.

Giáo sư Carlyle A. Thayer: Trung Quốc đưa ra đòi hỏi chủ quyền dựa trên quyền lịch sử không được xác định rõ

Ông Carlyle A. Thayer, Giáo sư Học viên Quốc phòng Australia bình luận: “Trung Quốc đưa ra đòi hỏi chủ quyền dựa trên quyền lịch sử không được xác định rõ. Đúng là các ngư dân Trung Quốc đã đến khai thác, Trung Quốc đã vẽ các quần đảo này lên bản đồ. Tuy nhiên, theo luật pháp quốc tế, việc phát hiện và đặt tên không có nghĩa là được sở hữu. Nếu theo cách suy luận của Trung Quốc thì liệu Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha có thể ra yêu sách với toàn bộ Đại Tây Dương hay không vì họ đã phát hiện ra nó từ thế kỷ XVI? Câu trả lời tất nhiên là không! Họ chỉ đi thuyền qua và phát hiện ra nó, chứ không sở hữu nó. Điều Trung Quốc nói rất ngang ngược.”

Các viện dẫn của Trung Quốc còn mâu thuẫn với chính các nguồn tư liệu của nước này. Có nhiều tài liệu địa lý cổ mô tả và phân định rõ lãnh thổ của Thiên triều kết thúc ở điểm cực Nam của đảo Hải Nam, như: Quỳnh Châu phủ chí (1731), Hoàng Triều di tông tâm lĩnh (1894), Đại Thanh di đồ (1905),…; hay các sách, bản đồ cổ khác của người Trung Quốc. Cụ thể, điểm mút phía nam của lãnh thổ Trung Quốc nằm ở Nhai Châu, thuộc phủ Quỳnh Châu, tỉnh Quảng Đông, tại vĩ độ 18013’ Nam. Sách Trung Quốc Địa lý Giáo khoa thư, Thượng Vụ Ấn Thư quán, Thượng Hải năm 1906 xuất bản cũng khẳng định: “Phía Nam bắt đầu là vĩ độ 18013’ Nam lấy bờ biển Châu Nhai đảo Quỳnh Châu (tức đảo Hải Nam) làm điểm mút”.

Tháng 5 năm 2014, Việt Nam đã tiếp nhận và công bố bộ Atlas thế giới Bruxelles – 1827. Bộ Atlas này gồm 6 tập do nhà Địa lý học Philippe Vandemaelen, người sáng lập Viện Địa lý Hoàng gia Bỉ, xuất bản năm 1827. Theo đó, Việt Nam được giới thiệu trong các tấm bản đồ số 97, 105, 106, 110. Tấm bản đồ số 106 vẽ đường bờ biển miền Trung từ vĩ tuyến 12 tới vĩ tuyến 16 (thuộc khu vực Trung kỳ, Đàng Trong của Việt Nam lúc bấy giờ). Trong tấm bản đồ này, quần đảo Hoàng Sa được vẽ rất cụ thể, chi tiết và chính xác. Nó được đặt trong mối tương quan với các đảo và khu vực ven bờ như Lý Sơn, Cù Lao Chàm, Cù Lao Ré, Quy Nhơn, Nha Trang. Đáng chú ý, trong phần chú thích trên tấm bản đồ 106, Philippe Vandermaelen ghi rõ “Đế chế An Nam”, thể hiện rất rõ chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa.

Nhà sử học Dương Trung Quốc, Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cho rằng, bản đồ cổ chính là những yếu tố khách quan có từ xa xưa đã phản ánh đúng thực tế lịch sử: “Bản đồ là hết sức khách quan của những người phương Tây hoặc từ những tác giả từ rất xa xưa khi mà chưa nảy sinh những vấn đề tranh chấp của ngày hôm nay. Tất cả những yếu tố khách quan đó càng chứng minh được, chủ quyền của chúng ta đã được xác lập từ xưa, cộng với những nguồn sử liệu trong nước, đặc biệt là những sử liệu thể hiện việc thực thi quyền quản lý liên tục, hòa bình, kể cả trách nhiệm đối với hàng hải thế giới. Những yếu tố xa xưa ấy lại là những giá trị rất thời sự cho ngày hôm nay.”

GS. TS Đỗ Tiến Sâm, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Trung Quốc, Viện Khoa học xã hội Việt Nam cho rằng, lập luận của Trung Quốc trên cơ sở quyền phát hiện và sự quản lý là không đúng sự thật: “Những yêu sách của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa với những chứng cứ lịch sử mà họ đưa ra hoàn toàn không đúng đắn. Những tài liệu, sử sách mà Trung Quốc viết đều không đề cập đến quần đảo Hoàng Sa. Có thể nói, chứng cứ lịch sử mà Trung Quốc đưa ra là không đúng sự thật.”

Rõ ràng, lập luận rằng, người Trung Quốc đã phát hiện, khai phá, khai thác và quản lý quần đảo Hoàng Sa từ cách đây 2000 năm là không thể đứng vững trước ánh sáng của Luật pháp quốc tế và thực tiễn hiện nay.

Những lời khẳng định rườm rà trong nhiều sách hay bài viết của Trung Quốc khẳng định một danh nghĩa lịch sử lâu đời của nước này đối với quần đảo Hoàng Sa đều không có giá trị.

Trong khi đó, các tài liệu của nước ta cho thấy, Việt Nam không chỉ hiểu biết từ lâu đời về Hoàng Sa mà đã chuyển hóa sự hiểu biết này thành việc chiếm hữu thực sự ít nhất từ thế kỷ XVII. Nội dung này sẽ được đề cập trong bài 2: “Việt Nam - Nhà nước đầu tiên xác lập chủ quyền tại Hoàng Sa”.

TS. Trần Công Trục và Nhóm phóng viên VOV Miền Trung



Nguồn: VOV
Tin nhanh trong ngày
 "Cập nhật thông tin mới nhất, nhanh nhất trong ngày" 
Thường xuyên nhấn F5 để cập nhật tin mới 


Liên hệ quảng cáo 0938 91 97 39

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Ngắm Diệu Hương đẹp gợi cảm

 Là một trong số ít các nghệ sỹ nổi danh ở ngoài Bắc, diễn viên Diệu Hương được biết đến qua một loạt vai diễn trong các bộ phim truyền hình ăn khách như Luật đời, Hậu họa…







Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Đã đến lúc tỉnh thức trước "hồi chuông" đánh động từ Trung Quốc!

(TNTN) - Nếu phía Trung Quốc không tham gia vào các dự án gọi thầu lớn của Việt Nam thì thế giới còn nhiều nhà thầu khác để Việt Nam lựa chọn, chứ Việt Nam không bắt buộc "phải" chọn nhà thầu Trung Quốc vì rẻ hay vì những hứa hẹn trong tín dụng xuất khẩu.

Giữa bối cảnh căng thẳng gia tăng trên Biển Đông thì có thông tin cho biết, Chính phủ Trung Quốc đã tạm thời cấm các công ty quốc doanh của nước này đấu thầu hợp đồng mới ở Việt Nam.

PV Dân trí đã có cuộc trao đổi với Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành về vấn đề này.

Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành: Đây là cơ hội để Việt Nam xem lại chính sách phát triển kinh tế trong trung và dài hạn.

Thưa ông, ông nhìn nhận như thế nào về động thái nhà cầm quyền Trung Quốc cấm doanh nghiệp của họ tham gia đấu thầu vào Việt Nam như báo chí đã đưa?

Tôi cho rằng, trong những trường hợp Trung Quốc có những động thái gây sức ép như thế, Việt Nam cần tìm phương pháp để hóa giải, chứ không thể có chuyện “cầu lụy” được. 

Chúng ta là chủ nhà, chúng ta có những dự án lớn cần đầu tư và có thể kêu gọi đầu tư quốc tế, đấu thầu quốc tế. Nếu Trung Quốc không tham gia thì chúng ta vẫn còn những nhà thầu khác. 

Như vậy, chúng ta cần phải chuẩn bị những hồ sơ gọi thầu phù hợp. Đừng vì Trung Quốc luôn bỏ ra giá thầu rẻ mà bắt buộc phải chọn nhà thầu Trung Quốc – đó là một cái lỗi trong vấn đề quản lý của Việt Nam. Không phải giá rẻ nhất là tốt nhất cho một dự án. 

Chúng ta phải xem xét chất lượng của trang thiết bị thầu như thế nào. Tôi không cho rằng công nghệ Trung Quốc là những công nghệ phù hợp với các dự án lớn của chúng ta.

Vì vậy, khi viết những hồ sơ gọi thầu, Việt Nam phải có những tiêu chí về giá thành, chất lượng… Nếu nhà thầu phía Trung Quốc không hội đủ được những điều kiện đó thì họ cũng không thể được lựa chọn vào sơ thầu chứ nói gì đến đấu thầu!

Bây giờ họ nói họ không muốn tham gia vào những dự án gọi thầu lớn của Việt Nam thì thế giới còn nhiều nhà thầu khác để Việt Nam lựa chọn. Việt Nam đâu có bắt buộc “phải” lựa chọn nhà thầu Trung Quốc vì rẻ hay vì họ hứa hẹn mang lại cho chúng ta những tín dụng xuất khẩu, tài trợ!

Tôi vẫn cho rằng, nếu Trung Quốc đã nói rõ như vậy thì Chính phủ Việt Nam cần có những biện pháp để không lệ thuộc vào phía nhà thầu Trung Quốc.

Theo đánh giá của ông, bối cảnh hiện nay liệu có thể coi là thời điểm để chúng ta bứt phá và thoát khỏi “cái bóng” của kinh tế Trung Quốc?

Hiện nay chúng ta cần phải nhận thức được rằng, “người ta đã dọa mình rồi đấy”! Họ cho rằng mình đã bắt đầu lệ thuộc họ rồi thì mới dọa như thế. 

Nếu sự lệ thuộc của nền kinh tế chúng ta vào kinh tế Trung Quốc chưa sâu thì phải cảnh tỉnh, thức dậy. Đó là việc mà cơ quan quản lý phải đặc biệt quan tâm. Chúng ta phải thấy, đây chính là hồi chuông cảnh tỉnh đề đưa ra những biện pháp ứng phó phù hợp.

Với động thái này của Trung Quốc, theo ông, liệu kinh tế Việt Nam có chịu ảnh hưởng nhiều hay không?

Tôi nghĩ cũng chỉ ảnh hưởng phần nào thôi, tại các dự án mà nhà thầu Trung Quốc có lợi thế hơn hẳn so với các nước khác. Nhưng cũng từ đó mà chúng ta phải nâng cấp vấn đề quản lý chất lượng để khỏi phụ thuộc vào trang thiết bị họ. 

Đây là cơ hội để chúng ta xem lại, rằng chúng ta đã quản lý về phát triển kinh tế trong trung hạn, dài hạn tốt chưa, làm thế nào để không phụ thuộc vào những trang thiết bị lỗi thời của Trung Quốc.

Trong trường hợp vắng bóng các nhà thầu Trung Quốc, thời gian tới, cơ hội sẽ rơi vào những nhà thầu tiềm năng nào, thưa ông?

Tùy theo dự án, tùy vào yêu cầu công nghệ (cao hay vừa) mà sẽ có những nhà thầu phù hợp với chúng ta. Các nhà thầu gần chúng ta nhất như Hàn Quốc, Nhật Bản tuy giá cao nhưng chất lượng tốt. Còn một số nhà thầu khác như Malaysia, Indonesia, Úc, New Zealand… họ cũng rất muốn làm việc với Việt Nam. 

Tóm lại, tùy theo lĩnh vực mà Việt Nam gọi thầu, tùy theo công nghệ, có rất nhiều bên muốn cung cấp cho Việt Nam.

Xin cảm ơn ông!

Bích Diệp thực hiện
Tin nhanh trong ngày
 "Cập nhật thông tin mới nhất, nhanh nhất trong ngày" 
Thường xuyên nhấn F5 để cập nhật tin mới 


Liên hệ quảng cáo 0938 91 97 39

Cách xem ai vào Facebook của mình nhiều nhất

Chắc chắn bạn sẽ thắc mắc từ khi lập Facebook đến giờ không biết ai sẽ vào Face của mình nhiều nhất nhỉ?
Hôm nay NewShareVN sẽ hướng dẫn các bạn cách xem ai đã vào Facebook của mình nhiều nhất.

- Vào trang facebook profile của mình.
- Ctrl + U (hoặc Chuột phải chọn View Page Source)
- Ctrl + F, gõ InitialChatFriendsList => Enter

Danh sách người đã ghé thăm bạn nhiều nhất
- Các bạn sẽ thấy danh sách các số ID facebook, theo thứ tự nguời vào facebook bạn nhiều nhất rồi giảm dần giảm dần theo người vào tiếp theo. Mình đã test và quả là đúng.
Và nếu nhìn vào ID đó thì bạn sẽ không thể biết ai với ai đúng không. Tiếp theo bạn làm như sau:
   + Copy số ID và Paste vào địa chỉ trang web có định dạng www.facebook.com/ID. XONG! Người đó sẽ hiện ra ngay thôi.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Tướng Phạm Văn Dỹ: 6 lần Trung Quốc ra đòn với Việt Nam

TNTN - "Người Trung Quốc từng năm lần xâm chiếm biển đảo của chúng ta và đây là lần thứ sáu trong khi đất nước ta ở trong các thể chế khác nhau. Tại mỗi thời kỳ như vậy chúng ta lại có những phương lược, sách lược khác nhau".

Đây là điều mà trung tướng Phạm Văn Dỹ, chính ủy Bộ tư lệnh Quân khu 7, nhận định trong chương trình trò chuyện “Cà phê buổi sáng” phát trên Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM sáng 7-6 cùng với sự tham dự, phỏng vấn trực tiếp của phóng viên Tuổi Trẻ.


Trung tướng Phạm Văn Dỹ - Ảnh: Hoàng Điệp

Trung tướng Phạm Văn Dỹ nói: Động cơ của Trung Quốc là rất rõ, bởi độc chiếm biển Đông là mục tiêu nhất quán của Trung Quốc. Nếu lúc đầu động cơ của họ đơn giản chỉ là tài nguyên thì bây giờ còn là câu chuyện hàng hải, quân sự, thương mại trên biển Đông.

Người Trung Quốc từng năm lần xâm chiếm biển đảo của chúng ta và đây là lần thứ sáu trong khi đất nước ta ở trong các thể chế khác nhau. Tại mỗi thời kỳ như vậy chúng ta lại có những phương lược, sách lược khác nhau.

Lịch sử cho thấy kể từ lần thứ nhất năm 1946, trong tình thế đất nước ta ngàn cân treo sợi tóc trước sự trở lại của người Pháp và đó cũng là lúc Liên Hiệp Quốc yêu cầu người Trung Quốc đến giải giáp quân Nhật. Lúc đó, khoảng trống có lợi cho Trung Quốc, họ ra đòn. Họ cũng tranh thủ chiếm luôn đảo Phú Lâm (thuộc quần đảo Hoàng Sa) và đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa). Năm 1949, Trung Quốc giải phóng thì họ rút ra, nhưng họ đã lộ rõ ý đồ chiếm các đảo của Việt Nam. Lần thứ hai vào năm 1956, sau hiệp định Genève, người Pháp phải rút đi, quân đội chưa mạnh, Mỹ chưa can thiệp, họ ra đòn. Khi ấy quân đội Việt Nam cộng hòa chưa có tàu nên Trung Quốc chiếm gần như toàn bộ phần phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Lần thứ ba là năm 1959 họ ra đòn nhưng không thành công. Trung Quốc mang quân qua chiếm nốt phần phía tây của quần đảo Hoàng Sa nhưng quân đội Việt Nam cộng hòa đã có mặt ở đó.

Lần thứ tư là năm 1974, người Mỹ rút hạm đội 7, quân đội giảm quân số ở Hoàng Sa từ một tiểu đoàn xuống một trung đội địa phương, họ tiếp tục ra đòn (Trung Quốc mang quân tấn công phần phía tây quần đảo Hoàng Sa đang do quân đội Việt Nam cộng hòa quản lý). Ngày 14-3-1988, lúc ấy quân đội chúng ta vẫn đang làm nhiệm vụ thời chiến ở biên giới Tây Nam và phía Bắc. Và lúc đó, chúng ta cũng bị cấm vận bốn bề họ lại ra đòn (Trung Quốc đã đưa quân vào chiếm đảo Gạc Ma ở quần đảo Trường Sa).

Và bây giờ, là lúc mà khoảng trống quyền lực đã được tạo ra bởi Ukraine và nhiều khu vực khác trên thế giới. Các cường quốc khác như Mỹ, Nga... đang bị phân tán thì họ lại ra đòn.

* Theo ông, việc Trung Quốc ra đòn lần này có phải là để thử phản ứng của chúng ta và dư luận thế giới về biển Đông?

- Trong các hành động đó, xét về mặt chiến lược là sự nhất quán, còn trong từng giai đoạn, từng tình huống cụ thể, như tình huống hiện nay họ phải thử phản ứng của tất cả như Mỹ và các nước đang có tranh chấp với họ; ASEAN, cộng đồng quốc tế nói chung và cả nhân dân yêu chuộng hòa bình Trung Quốc. Tùy theo mức độ phản ứng và hiệu quả sự phản ứng, họ sẽ tiến tới các bước tiếp theo là độc chiếm hoặc phải dừng lại, đó là chuyện sẽ diễn ra trong thời gian tới.

Nếu cuộc chiến năm 1979 xảy ra bởi có sự căng thẳng về bang giao giữa hai nước thì lần này không có dấu hiệu gì báo trước bởi trong giai đoạn này quan hệ giữa hai nước vẫn tiến triển rất tốt kể cả quan hệ cấp cao giữa hai đảng, hai nhà nước và quân đội. Nhưng Trung Quốc tận dụng khoảng trống quyền lực do thế giới tạo ra để ra đòn. Điều này, nói dân dã là “chơi không có đẹp”.

Việc tận dụng khoảng trống quyền lực là điều tuy chúng ta không ngạc nhiên về mặt chiến lược nhưng với Trung Quốc bên cạnh việc họ chà đạp luật pháp quốc tế, những ký kết với ASEAN thì họ chà đạp luôn cả tình cảm, sự chân thành và thiện chí mong muốn hòa bình của Việt Nam. Như vậy, dã tâm của Trung Quốc đặt cho chúng ta một áp lực lớn, thách thức lớn về vấn đề chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia nhưng rõ ràng qua việc làm của họ, chúng ta cũng phải rà soát lại tất cả từ kế sách giữ nước đến quan hệ kinh tế, vấn đề an ninh quốc phòng, bang giao, ngoại giao và cả quan hệ song phương giữa Việt Nam với Trung Quốc. Tất cả những nỗ lực đó, Đảng đã tính toán từ lâu trên tất cả quyền lợi của dân tộc cũng như quan hệ đối ngoại đối với Trung Quốc, bởi nguyện vọng của chúng ta là hòa bình cho Việt Nam và hữu nghị với cả Trung Quốc cùng bạn bè trên thế giới.

* Là một vị tướng, ông có thể nói gì với nhân dân về sự chuẩn bị của Việt Nam?

- Một trong những yêu cầu của người cầm súng ngày nay đó là trí tuệ. Không chỉ có lòng dũng cảm mà được. Tôi nhớ hình ảnh anh Sáu Tòng (trong tác phẩm Đất rừng phương Nam) lòng yêu nước luôn có thừa nhưng cung tên không chống lại được súng đạn. Bây giờ cũng thế, bên cạnh những vũ khí trang bị hiện đại mà chúng ta có được, sản xuất được, mua được giống như các quốc gia khác nhưng quan trọng nhất là con người phải điều khiển được, sử dụng được những trang thiết bị hiện đại ấy để nó cùng với con người biến thành sức mạnh chiến đấu hiệu quả trên chiến trường nếu chiến tranh xảy ra. Và điều đó đặt ra người lính phải có hàm lượng trí tuệ nhất định.

TP.HCM nhiều năm qua đi đầu quân khu trong việc vận động bà con đưa những người con trai, con gái là những thanh niên trí thức trẻ gia nhập quân đội. Những người lính ấy sẽ góp phần đưa quân đội ta trở thành chính quy, tinh nhuệ và một số quân binh chủng trực tiếp đi vào hiện đại để đảm bảo sức sẵn sàng chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam chúng ta.

Quan trọng nữa, những người lính ấy sau thời gian phục vụ trong quân ngũ sẽ về lại địa phương trở thành lực lượng tiên tiến ở địa phương, họ trở thành quân dự bị có chất lượng cao ngụ binh ư công nhân, ngụ binh ư công chức... Và cũng chính những người này, với độ tin cậy và chính trị cao, họ sẽ tham gia xây dựng Đảng ở địa phương, đó là kế sâu gốc bền rễ chúng ta đang làm.

HOÀNG ĐIỆP lược ghi và thực hiện

3 phương án có thể Trung Quốc sẽ làm
Việc người Trung Quốc ra đòn lần này, nếu thuận lợi họ sẽ làm những gì họ cần làm, họ khoan thăm dò và khai thác dầu ngay trong nhà của ta. Còn nếu không được họ có thể có các phương án khác. Chúng ta có thể dự kiến thấy những phương án này.
Thứ nhất: Rút giàn khoan. Đó là hồng phúc của hai dân tộc. Điều này cũng có thể xảy ra bởi có thể người ta nghe ra lẽ phải và đối mặt với sự thật, chúng ta không mong gì hơn điều đó. Và chúng ta đang dàn xếp với họ để phát triển kinh tế và bang giao, ổn định khu vực.
Thứ hai: Cũng có thể họ sẽ tạo nên trạng thái dằng dai, trong quá trình dằng dai đó họ chờ đợi chúng ta bộc lộ sơ hở, và họ chờ chúng ta sa vào bẫy đối đầu, xung đột quân sự. Nếu chúng ta nổ súng trước thì đó là cái cớ để họ đi những bước tiếp theo rất phiêu lưu. Họ sẽ kích hoạt thùng thuốc nổ không chỉ ở Việt Nam và Trung Quốc mà trên toàn biển Đông, mà điều đó không ai muốn. Và chúng ta đã giữ trong thế chủ động, khôn khéo và cả sự dũng cảm đầy chiến lược nữa. Sự khôn khéo ở đây không phải là lấp liếm sự thật, cũng không đánh lừa ai mà khôn khéo để không mắc bẫy của người Trung Quốc.
Thứ ba: Nếu vì lý do nào đó hoặc ngông cuồng, sự phiêu lưu nào đó mà họ lấn tới thì chúng ta phải tăng áp lực đấu tranh và đến chừng mức nào đó họ dùng bom đạn thì chúng ta cũng dùng bom đạn, điều đó không có gì phải bàn. Mỗi quốc gia, dân tộc đều có quyền tự vệ thiêng liêng của mình. Và chúng ta đang mong chờ ở phương án thứ nhất, chúng ta làm tất cả những gì có thể làm trong giải pháp hòa bình. Bởi điều đó không chỉ riêng cho chúng ta mà cho cả nhân dân Trung Quốc.

Nguồn tin: Tuoitre.vn
Tin nhanh trong ngày
 "Cập nhật thông tin mới nhất, nhanh nhất trong ngày" 
Thường xuyên nhấn F5 để cập nhật tin mới 


Liên hệ quảng cáo 0938 91 97 39